facebook_pixel

Thua Một Chiếc Cúp – Thắng Triệu Con Tim

By Tú Michael | Tôi viết

Jan 28

Tôi đang viết những dòng này vào 6.30am ngày 28/01/2018. Trời đang mưa lạnh. Không gian xung quanh chỉ có tiếng mưa rơi và tiếng lách cách của bàn phím.

Và tôi sẽ để cảm xúc đưa đẩy ngón tay để viết những dòng này như một dòng chảy tâm sự tự nhiên nhất.

Tôi, một thằng không hề quan tâm đến bóng đá, không thích bóng đá, thậm chí còn chưa bao giờ có thiện cảm với bộ môn này.

Tôi đã từng thấy rất khó hiểu khi thấy những cổ động viên cuồng nhiệt cùng nhau khóc cười với bóng đá. Tôi đã từng khó chịu ra mặt khi thấy cành nhà nhà người người dán mắt vào cái hình vuông đủ kích cỡ và reo hò suốt mấy chục phút mà không hiểu có cái quái gì thú vị ở đó. Tôi đã từng cười cợt là tại sao lại có cái môn thể thao gì mà cả chục thằng tranh nhau quả bóng con con rồi lúc tranh được thì lại..đá nó đi. Tóm lại, có ác cảm với bóng đá kinh khủng.

Vậy mà chỉ mới ngày hôm qua thôi, tôi cùng gia đình tôi cùng nhau xem trận chung kết của #U23VietNam. Lý do tôi xem chỉ đơn giản là:
– Có thời gian rảnh
– Xem cho biết

Mà chủ yếu cũng là vì nếu tôi ở nhà làm việc, chơi game hay đọc truyện đều không tập trung được vì những tiếng hò reo. Mà tôi lại rất hay ức chế khi bị cắt ngang tập trung. Vợ con cũng xác định ra quán cafe xem bóng đá. Chẳng lẽ mình ở nhà thì dở hơi quá?

Thôi thì địa điểm xem cũng là #nestbyAIA, không gian ưa thích và quen thuộc với tôi: không mùi thuốc, không đồ uống có cồn, có nhiều sách để đọc. Và quan trọng là không gian lịch sự, ấm cúng. Tôi cực kỳ dị ứng với những không gian xô bồ, ồn ào.

Thôi thì mình cũng xách mông lên và đi xem cái môn bóng đá này nó như thế nào mà nhà nhà người người phát cuồng lên vậy.

Có gì không xem bóng đá thì chuyển sang đọc sách vậy. Âu cũng là một ngày cuối tuần dành thời gian bên gia đình. Take it easy thôi.

Và tôi đâu biết rằng đó lại là một trong những quyết định đúng đắn và sáng suốt nhất trong cuộc đời tôi.

Tôi đến hơi muộn. Thấy trên màn hình có con số gì mà 0 với 1, tôi còn hỏi thế là ai đang thắng? Ừ thì Việt Nam đang thua đúng không? Biết mà, mới ngay đầu tiên mà đã như vậy rồi. Khéo lại phí cả buổi chiều. Tôi ngán ngẩm miễn cưỡng ngồi xem.

Suốt nửa đầu hiệp 1, tôi cứ ngáp ngắn ngáp dài.

Cũng vẽ tay, mặc áo đỏ như ai nhưng tôi chẳng để tâm vào trận bóng lắm. Tôi cũng chẳng rành về kỹ thuật cũng như luật chơi, chỉ hiểu đơn giản 3 thứ:
– Bóng vào lưới bên nào thì bên đó thua.
– Có hai hiệp đấu (mỗi hiệp bao nhiêu phút tôi còn chẳng biết).
– Có một ông trọng tài mặc áo đen, lúc nào cũng thủ sẵn thẻ vàng, thẻ đỏ.

Mà tôi cũng chỉ biết vàng là cảnh cáo, đỏ là đuổi khỏi sân thôi.

Tôi hiểu là có một ông gọi là thủ môn có nhiệm vụ bắt bóng. Những ông phía trên thì có nhiệm vụ đá bóng. Nhưng ông nào là tiền vệ, ông nào là hậu vệ hay còn cái vệ vệ gì nữa thì tôi chịu, không phân biệt được.

Ngoài ra, tôi chẳng biết cái mịa gì về kèm người, việt vị, tranh bóng, phạt đền, phạt góc, blah blah – mấy cái “thuật ngữ chuyên môn” mà tôi chưa bao giờ quan tâm tìm hiểu.

Vì thế tôi cứ xem mà chẳng hiểu tại sao những người trước mặt cứ thỉnh thoảng “Úi dời!”, “Vào đi! Vào! Không Vào!”, thỉnh thoảng lại hú hú hét hét, vỗ tay vỗ đùi.

Tóm lại là quá khó hiểu.

Nhưng mọi chuyện đột ngột thay đổi.

“VÀOOOOOOOOO !!!!!!!”

Úiiiii! Việt Nam ghi bàn rồi á????

Tiếng anh bình luận viên gào LẠC cả TÔNG!
Tiếng mọi người reo hò TRÔI cả GIỌNG!
Và tôi cũng như Lạc Trôi vào thế giới khác. Thế giới của cảm xúc!

Tôi KHOÁI CHÍ khi thấy vẻ mặt cay cú của đội bạn.
Tôi KHÂM PHỤC khi thấy ánh mắt kiên cường của đội mình.
Tôi ỨC CHẾ khi đội mình bị đối thủ cướp bóng tàn bạo.
Tôi ĐAU ĐỚN khi đội mình đổ máu
Tôi LO LẮNG khi thấy đội bạn liên tục tấn công
Tôi XÓT THƯƠNG khi thấy đội mình chạy những bước nặng trĩu trong bão tuyết

Và còn rất nhiều, rất nhiều cảm xúc khác mà tôi sẽ không thể miêu tả hoặc liệt kê cụ thể.

Tôi bắt đầu hú hét. Tôi bắt đầu vỗ đùi vỗ tay.
Tôi bắt đầu cập nhật Facebook điên cuồng theo từng diễn biến của trận đấu.

Và diễn biến của trận đấu cũng đến hồi kết. Tôi sẽ không nói về kết quả. Tôi càng không đủ chuyên môn để bình luận bên nào đẳng cấp hơn.

Nhưng, sau khi sâu chuỗi và liên hệ lại những gì mình quan sát và cảm nhận , tôi lờ mờ nhận ra chiến lược đằng sau của đội mình:

Chúng ta đã đấu với một đối thủ coi sân tuyết như sân cỏ. Thay vì tấn công trực tiếp đối đầu. Chúng ta đang phòng thủ rất chắc và cố gắng không bị mất sức. Thay vào đó, đối thủ lại đang rối trí, cay cú và bị áp lực tâm lý, tấn công mãi mà không thể ghi thêm bàn thắng nào nữa. Đúng rồi! Có phải chúng ta đang chờ cho đối thủ kiệt sức cả thể chất và tinh thần để phút cuối all-in? Tại sao chúng ta lại có thể lật kèo ở vòng bán kết từ những quả penalty? Có phải chúng ta thay vì luyện công thì đã luyện thủ và luyện những cú đá phạt, những cú penalty thành thần? Và chúng ta đang kiên nhẫn thủ hòa để chờ thời cơ?

Tất nhiên đó chỉ là phỏng đoán của cá nhân tôi. Nhưng nếu đó là sự thật thì:
Bàn thắng từ quả phạt đền, từ penalty không phải là ăn may. Bàn thắng vừa rồi chắc chắn là từ những nỗ lực luyện tập điên cuồng của các cầu thủ. Luyện tập chỉ với một một mục tiêu: thành master của một tuyệt kỹ nào đó
Ngoài ra, để làm được tuyệt kỹ đó cũng như để teamwork tạo nên một hàng phòng thủ vững chắc trong điều kiện thời tiết không thể khắc nghiệt hơn, chắc chắn các cầu thủ của chúng ta phải được tôi luyện với cái tâm thật tĩnh và phải thực sự kết nối, hiểu ý nhau như những người anh em trong gia đình thực sự. Chỉ cần đánh mắt, chỉ tay, ra dấu thôi là có thể hiểu phối hợp như thế nào là tốt nhất. Thậm chí khéo còn lên cảnh giới cao hơn là chỉ cần nhắm mắt cảm nhận là có thể đoán được hướng bóng. Tại sao lại không? Kể cả trợn tròn mắt lên thì trong mưa tuyết như vậy, làm sao có thể nhìn được bóng bằng mắt thường?

“Trời ơi! Tại sao bóng đá lại có thể tuyệt vời đến như vậy?”

Tôi thầm reo lên như vậy trong lòng. Tôi cứ rưng rưng khi trận đấu kết thúc. Cảm xúc này. Thực sự quá khó tả.

Nếu nói không buồn thì là dối lòng. Nhưng nếu nói vui thì lại đang tự lạc quan tếu.
Nếu nói nuối tiếc thì cũng chẳng biết tiếc gì. Nếu nói thất vọng thì cũng chẳng biết thất vọng vì đâu.
Châu chấu đá voi. Đội mình là châu chấu tí hon. Đội bạn là voi khổng lồ. Nhưng chàng châu chấu tí hon này đã vờn ông voi khổng lồ suốt 2 tiếng đồng hồ. Khiến ông voi phát điên. Thậm chí là đã đá đít ông ý 1 cái. Có gì phải nuối tiếc và thất vọng nhỉ?

Dù tự nhủ như vậy, lòng tôi vẫn nặng trĩu. Tôi cứ vừa buồn cười vừa thấy rưng rưng mà không thể khóc được. Cái cảm xúc đó. Thực sự là quá khó tả!

Tôi nhìn ra ngoài đường. Trời mưa lất phất. Càng thêm nao lòng.
“ Trời mưa như thế này. Kết quả như thế này chắc mọi người sẽ không ăn mừng như hôm trước đâu nhỉ?”

Và tôi đã nhầm! Nhầm to!

Từng đoàn xe nối đuôi nhau. Tiếng hò reo. Tiếng nhạc. Tiếng hát. “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng…”, “Năm anh em trên một chiếc xe tăng…”, “Rừng núi dang tay nối lại biển xa…”
Cảm xúc lại dâng trào. Tôi không rõ trên mặt mình là nước mắt hay nước mưa…

Về đến nhà, trong lúc ngồi ăn tối, con gái tôi vẫn cứ cầm cờ đỏ sao vàng vô tư hò reo “Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch”. Thỉnh thoảng lại bị nói nhịu thành “Việt nam vô đ**”.
Tôi cứ vừa buồn cười vừa bâng khuâng.

Con gái ơi, khi con lớn thêm nữa thì con có được sống với khoảnh khắc lịch sử cùng những cảm xúc tuyệt vời như thế này không nhỉ?
Con gái ơi, hãy nhớ kỹ ngày hôm nay và cảm xúc này nhé. Đây là một bài học thực tế từ cuộc sống. Chắc chắn sau này con sẽ phải trải qua rất nhiều cuộc thi đấu. Và đôi khi con sẽ thắng, đôi khi con sẽ thua. Nhưng con gái biết không. Phần thưởng lớn nhất và người thắng cuộc thực sự không phải ở những giải thưởng, bằng khen, cúp này cúp nọ đâu. Khi nào con gái lớn bố sẽ kể về những huyền thoại sống của ngày hôm nay để con gái hiểu nhé.

Khi tôi viết những dòng này thì trong đầu tôi lại văng vẳng lời ca khúc “Nối vòng tay lớn” (hình như suýt bị cấm thì phải):

“Rừng núi dang tay nối lại biển xa
Ta đi vòng tay lớn mãi để nối sơn hà
Mặt đất bao la, anh em ta về
Gặp nhau mừng như bão cát quay cuồng trời rộng
Bàn tay ta nắm nối tròn một vòng Việt Nam

Cờ nối gió đêm vui nối ngày
Giòng máu nối con tim đồng loại
Dựng tình người trong ngày mới
Thành phố nối thôn xa vời vợi
Người chết nối linh thiêng vào đời
Và nụ cười nối trên môi.

Từ Bắc vô Nam nối liền nắm tay
Ta đi từ đồng hoang vu vượt hết núi đồi
Vượt thác cheo leo, tay ta vượt đèo
Từ quê nghèo lên phố lớn, nắm tay nối liền
Biển xanh sông gấm nối liền một vòng tử sinh”

Tôi, Tú Michael, một thằng đã từng rất tiêu cực với mọi thứ xung quanh ở Việt Nam, chưa bao giờ cảm thấy yêu đất nước và con người Việt Nam của tôi đến như vậy.
Các bạn trẻ U23 Việt Nam ơi, có thể các bạn THUA và không nhận được MỘT chiếc cúp vô địch, nhưng các bạn đã THẮNG và nhận được TRIỆU trái tim yêu thương của chúng tôi.
Ở đó chắc tuyết vẫn đang rơi. Ở đây trời vẫn đang mưa.

Nhưng không hề lạnh lẽo mà rất ấm áp các bạn ạ. Cám ơn các bạn đã truyền lửa cho chúng tôi. Cám ơn dân tộc chúng ta đã cùng nắm tay nhau để cùng giữ và lan tỏa ngọn lửa này.
Các bạn ơi trẻ U23 Việt Nam ơi, các bạn chỉ thua một chiếc cúp nhưng các bạn đã thắng triệu con tim.

Trong đó, có trái tim của tôi nữa đấy!

Tú Michael

Hà Nội,

8.40 am – Một buổi sáng mưa lạnh ngày 28/01/2018

Follow

About the Author

Tú Michael tên thật là Nguyễn Anh Tú, một trong những Moondancer (người hóa thân thành Michael Jackson) số 1 Việt Nam. “Tú Michael” là nghệ danh người hâm mộ đặt cho anh xuất phát từ tài năng và đam mê đặc biệt này. Ngay từ khi còn là sinh viên Ngoại Giao, Tú Michael đã nổi tiếng với điệu nhảy Moondancing. Và có thể nói rằng cho đến tận bây giờ, dù có nhiều thế hệ Moondancer khác nhau, Tú Michael vẫn là Moondancer duy nhất thể hiện rõ cái chất của Michael Jackson trong từng điệu nhảy.

>
WordPress Security