Posts by tumichael

[2016] Tú Michael: ‘Mong mọi người bỏ thuốc lá, vì mình…’ | vietnammoi.vn

Tôi không dám hô hào bỏ thuốc với những mỹ từ như “vì môi trường sống xanh sạch đẹp”, “vì tương lai con em chúng ta”. Nhưng nhìn vào sự ra đi của ca sĩ Minh Thuận, tôi mong mỗi người đều có một chút giật mình: thực phẩm bẩn đang bao vây chúng ta rồi, chẳng lẽ chúng ta muốn tự bao vây mình trong khói thuốc lá nữa hay sao? – Tú Michael.

Ca sĩ Minh Thuận qua đời ở tuổi 47 sau một thời gian chống chọi với bệnh ung thư phổi. Chưa ai biết rõ nguyên nhân chính có phải do thuốc lá hay không. Nhưng cá nhân tôi thấy, đã đến lúc mỗi chúng ta cũng như toàn xã hội nhìn lại môi trường sống xung quanh.

Không khó để bắt gặp cảnh đàn ông thường trực điếu thuốc lá trên môi: đó có thể là bác xe ôm đang đợi khách, là anh nhân viên văn phòng ngồi quán trà đá giờ nghỉ trưa, là cậu sinh viên đang tán gẫu cùng bạn. Nếu hỏi những đối tượng này lý do gì họ , câu trả lời sẽ là hút vì giảm stress, hút vì cần suy nghĩ, hút vì cần tập trung, hút vì làm việc với đối tác và một số cậu học sinh, sinh viên tôi biết thì câu trả lời đơn giản đến bất ngờ: hút vì mọi người xung quanh đều hút, và hút nhiều thành quen, không có thuốc thì sẽ “thấy thiếu thiếu kiểu gì ấy” (?!).

Tú Michael: 'Mong mọi người bỏ thuốc lá, vì mình...'
Ca sĩ Minh Thuận. (Ảnh: Tuoitre)

Tất cả chỉ là ngụy biện cho thực tế đau lòng rằng môi trường sống xung quanh chúng ta ngày càng trở nên ô nhiễm, không chỉ vì xăng xe, bụi bặm, mà còn vì ý thức hời hợt của người hút thuốc.

Tôi còn nhớ một câu chuyện cá nhân. Sáng chủ nhật đẹp trời nọ, tôi và gia đình đi ăn sáng ở tiệm mỳ có không gian nhỏ và khá kín. Hôm ấy, khi chúng tôi đến nơi, một bác lớn tuổi ngồi gần cửa ra vào châm điếu thuốc lá. Quán không đề biển cấm hút thuốc, nhưng vì đi cùng con nhỏ, tôi từ tốn đề nghị bác có thể không hút thuốc vì trẻ nhỏ được không, thầm mong bác sẽ hiểu và cảm thông cho mong muốn của ông bố trẻ. Nhưng đáp lại kỳ vọng của tôi, bác gằn giọng: “Ăn ở chỗ công cộng thì phải chấp nhận. Không muốn ngửi khói thuốc thì đi chỗ khác”.

Một chuyện nho nhỏ nữa, khi tôi đi dạo ở phố đi bộ Hồ Gươm, đang khoan khoái hít thở bầu không khí trong lành và tận hưởng không gian thoáng đãng thì một bác cũng lớn tuổi đi bộ ngược chiều vô tư nhả khói thuốc, khiến tôi ho sặc sụa. Đau lòng hơn là bác đi cùng một vài cháu nhỏ. Điều này làm tôi ái ngại, chúng ta cứ hô hào học theo văn minh nước ngoài, nhưng ngay cả những điều nhỏ nhặt nhất, ngay cả khi được góp ý, thì một số người có thèm nghe theo đâu.

Tôi nghĩ rằng những người hút thuốc luôn biết thuốc lá là có hại và cũng có nghĩ đến việc bỏ, nhưng có lẽ không chiến thắng được bản thân mình. Tôi không dám hô hào bỏ thuốc với những mỹ từ như “vì môi trường sống xanh sạch đẹp”, “vì tương lai con em chúng ta”. Nhưng nhìn vào sự ra đi của ca sĩ Minh Thuận, tôi mong mỗi người đều có một chút giật mình: thực phẩm bẩn đang bao vây chúng ta rồi, chẳng lẽ chúng ta lại tự bao vây chính bằng khói thuốc lá nữa hay sao?

Hãy bỏ thuốc lá, trước hết là vì mình…

19/09/2016

Tú Michael

 

[2016] Đừng để ước mơ CHA đè nát cuộc đời CON | tamsugiadinh.vn

Bất kỳ đứa trẻ nào cũng có một ước mơ, nhưng đôi khi dưới áp lực của gia đình và xã hội, ước mơ đó thường bị vùi dập không thương tiếc.

Và khi lớn lên, mấy ai trong chúng ta nhớ về những ước mơ thời thơ ấu? Hay thậm chí nếu còn nhớ, chúng ta cũng không đủ sức và nhiệt huyết để thực hiện ước mơ đó. Và mặc dù không nói ra, nhưng dường như mỗi người chúng ta luôn có một nỗi buồn vô hình về ước mơ còn dang dở…

Nỗi lo sợ đại diện cho cả một thế hệ
Hãy dành một chút thời gian để ngẫm xem, liệu có phải các bậc phụ huynh đôi khi vô tình hoặc cố ý bắt trẻ em viết tiếp những ước mơ dang dở của họ? Và họ thường mang trong mình những nỗi lo sợ đại diện cho cả một thế hệ. Trong thời kỳ chiến tranh loạn lạc và bao cấp thiếu thốn, các bậc phụ huynh bị cuốn đi với những nỗi lo cơm áo gạo tiền, thậm chí là nỗi lo về mạng sống. Đối với họ, được có cái ăn trong miệng, cái mặc trên người, là niềm vui, là hạnh phúc.
Cụm từ “công ăn việc làm ổn định” được nhắc đi nhắc lại như một ước mơ, dù họ có hạnh phúc với công việc đó hay không. Những bậc phụ huynh tất bật buôn bán ngược xuôi sẽ có xu hướng luôn muốn con mình làm công việc hành chính nhàn hạ.
Nguy hiểm hơn, những bậc phụ huynh đã hoặc đang trải qua công việc nhàm chán, vẫn tiếp tục khuyến khích thậm chí ép buộc con cái tiếp tục ước muốn của họ về một công việc làm công ăn lương nhàn hạ.
Hoài bão và áp lực
Những người trẻ tuổi đều mang cho mình những hoài bão to lớn, nhưng cũng chịu những áp lực khủng khiếp từ phụ huynh. Tôi chỉ thấy rằng, với sự thay đổi chóng mặt của thế giới hiện nay, cụm từ “công ăn việc làm ổn định” đôi khi lại là một gánh nặng tâm lý khó có thể giải tỏa. Các bạn trẻ đừng vội trách móc hay phản kháng cực đoan. Cha mẹ nào cũng muốn con cái ngoan ngoãn, nghe lời. Chỉ vì họ muốn điều tốt đẹp nhất cho con cái theo ước mơ của thế hệ họ. Các vị phụ huynh cũng đừng thấy lạ khi thấy con cái xa cách, hay sợ hãi khi thấy sự trầm cảm trong người trẻ càng ngày càng gia tăng. Có con cái nào muốn mang tiếng là bất hiếu? Con cái còn làm được gì khác khi chỉ biết lầm lũi làm theo mong muốn của bố mẹ?

Nhưng các bạn của tôi, ước mơ của bạn là gì? Bạn có hạnh phúc với công việc hiện giờ của các bạn không? Đừng nói với tôi bạn hạnh phúc khi nhận được đồng lương “ổn định” hàng tháng. Đừng nói với tôi bạn hạnh phúc với những cốc bia, bữa nhậu sau giờ làm việc. Tôi đang nói về niềm vui, hạnh phúc của bạn khi bạn đang làm công việc nhàn hạ đó kìa. Nếu mỗi sáng bạn thức dậy, bạn thấy ngán ngẩm với công việc bạn sắp phải làm, liệu công việc đó có đem cho bạn niềm vui? Và cuộc sống của bạn cứ trôi đều cho đến khi một ngày bạn chợt nhận ra đã quá muộn cho sự thay đổi.

Nếu mỗi sáng bạn thức dậy, bạn thấy ngán ngẩm với công việc bạn sắp phải làm, liệu công việc đó có đem cho bạn niềm vui? 
Đừng cố gào lên là sao chẳng ai hiểu tôi
Tôi tin rằng vấn đề không ở gia đình hay xã hội, vấn đề ở chính chúng ta. Bạn muốn cuộc sống của bạn trong 5 năm, 10 năm tới như thế nào? Bạn phải tự đánh giá con người bạn như thế nào, không phải gia đình hay xã hội đánh giá bạn ra sao! Hãy liên tục đặt những câu hỏi cho bản thân để định hướng cho chính mình. Tin vào trực giác. Tin vào giá trị của bạn. Tin vào cảm xúc, vào suy nghĩ, vào những rung động khi bạn bất ngờ làm một công việc nào đó đúng sở trường của bạn. Hãy thay đổi chính bản thân bạn để chứng minh cho mọi người thấy rằng họ hoàn toàn đánh giá sai về bạn.
Đừng cố gào lên là sao chẳng ai hiểu tôi, công việc tôi làm sắp tới có đúng hay không. Đừng cố bấu víu vào những lời khuyên của mọi người. Không ai biết được câu trả lời và chứng minh câu trả lời rõ hơn là chính bản thân bạn. Mọi lời khuyên sẽ là vô ích khi bản thân bạn còn hoài nghi chính mình. Tất cả những lời khuyên chỉ là định hướng, còn quyết định theo hướng nào là do bạn. Tôi không khuyến khích các bạn phản kháng cực đoan, nhưng hãy tích lũy cho mình sức mạnh tinh thần. Khi đủ mạnh, các bạn sẽ tự biết mình sẽ phải làm gì.
03/06/2016
Tú Michael
Theo Màn Ảnh Sân Khấu

[2010] Chàng trai say điệu nhảy của Michael Jackson | vnexpress.net

Trút vội bộ đồng phục của ngân hàng Vietcombank, Nguyễn Anh Tú với nghệ danh “Tú Michael” lại tất bật chuẩn bị cho lễ tưởng niệm một năm ngày mất của vua nhạc pop Michael Jackson.

Tú bén duyên với những điệu nhảy của Michael rất tình cờ. Trong một lần sang nhà hàng xóm, vô tình được xem video của Michael Jackson, cậu đặc biệt ấn tượng về ca sĩ mặc vest trắng, đội mũ phớt với bước nhảy lôi cuốn. Khi đó Tú mới 12 tuổi.

Về nhà Tú bắt đầu tìm mua đĩa và tự tập nhảy theo những động tác của Michael. Ban đầu chỉ là tập cho vui, nhưng càng tập Tú càng say những bước nhảy ấy. Phải mất hai năm để cậu tập nhuần nhuyễn từ những động tác đơn giản như bước trái, phải, tiến, lùi, cách hất áo, che mũ… đến những động tác vũ đạo phức tạp.

Năm lớp 9 trường có chương trình văn nghệ, Tú mạnh dạn thử sức biểu diễn. Niềm đam mê bắt đầu trỗi dậy khi điệu nhảy được mọi người tán thưởng: “Tú trên sân khẩu đã trở thành một con người hoàn toàn khác”.

d
Tú mải miết tập luyện ở bãi cát ven sông Hồng.

Theo học cấp 3 ở trường Trần Phú (Hà Nội), bên cạnh thời gian học, “anh chàng Michael” vẫn dành riêng cho mình khoảng thời gian tự tập luyện. Cứ khi nào trường tổ chức chương trình văn nghệ, chắc chắn không thể thiếu tiết mục của Tú.

Không học chuyên ngành về âm nhạc nên Tú cũng gặp nhiều khó khăn trong cảm thụ âm nhạc. Nhưng dần dà, cậu nghe nhiều, quen tiết tấu, từ đó làm đúng nhạc để cơ thể thích hợp với những động tác hình thể của Michael như: popping, locking…

Những năm tháng sinh viên tại Học viện Ngoại giao cũng là thời kỳ “hoàng kim” của Tú. Thấy có nhiều bạn hào hứng với điệu nhảy của ông vua nhạc pop cộng với cơ hội tiếp xúc với nhiều người, thời gian hoạt động ngoại khóa nhiều hơn, Tú thành lập câu lạc bộ Moondancing năm 2005, lúc đó chỉ có 3 thành viên.

Sau mỗi lần đi diễn ở các trường đại học, nhiều sinh viên bị điệu nhảy của những chàng trai hóa thân thành Michael quyến rũ và ngỏ ý muốn theo học. Từ ấy, nhóm cũng dần thu nạp thêm “đệ tử” mới.

Theo chàng trai sinh năm 1986 này, để hóa thân vào điệu nhảy của Michael thì khó nhất vẫn là cách biểu diễn trên sân khấu. “Để tạo dựng được một hình ảnh của Michael thì không phải chỉ thể hiện ở trang phục mà là ở cái thần. Để có được cái thần đó phải là một quá trình tập luyện chứ không phải chỉ trong chốc lát”, Tú tâm sự.

d
Tú bảo cũng có lúc khủng hoảng, định dừng bước. Nhưng chỉ được thời gian ngắn, niềm đam mê với những điệu nhảy của ông vua nhạc pop lại bùng cháy.

Tự nhận là người nhạy cảm, Tú cho biết, đã tìm thấy tâm sự của mình trong những bản nhạc của Michael và từ đó hóa thân một cách có hồn vào những điệu nhảy ấy. Tú quan niệm: “Đứng trên sâu khấu không chỉ đơn thuần để biểu diễn lại những điệu nhảy của Michale mà còn là để bộc lộ nội tâm và nhiệt huyết của chính mình”.

Cũng có thời gian khủng hoảng, bị mọi người soi chuyện đời tư và cuộc sống thường ngày, Tú định dừng bước. Nhưng chỉ trong thời gian ngắn, niềm đam mê điệu nhảy của ông hoàng nhạc pop lại được thổi bùng lên. Khi nghe tiếng nhạc, đứng dưới ánh đèn sân khấu, Tú không còn quan tâm đến những gì đang diễn ra xung quanh.

Công việc ổn định ở Phòng thanh toán thẻ của Vietcombank vừa rèn cho Tú sự quy củ và ổn định trong cách làm việc, vừa tạo điều kiện giúp cậu theo đuổi niềm đam mê. Còn những điệu nhảy của ông vua nhạc pop giúp Tú được sống là chính mình.

Hiện nay Tú là admin một diễn đàn của những người yêu Michael. Thời gian này, cậu bận rộn với việc tổ chức lớp học nhảy, đi dạy và tập luyện cho lễ kỷ niệm một năm ngày mất của ông vua nhạc pop. Tú bộc bạch: “Chưa bao giờ tôi ngừng đam mê với những điệu nhảy của Michael. Khi biểu diễn, hòa mình vào điệu nhảy thì lúc đó sân khấu chính là thánh đường của người nghệ sĩ”.

Trên thế giới người ta vẫn biết đến những MJ Impersonators (tạm dịch là “Hóa thân của Michael Jackson”) hay Moondancer nhằm chỉ những người có khả năng biểu diễn những điệu nhảy của vua nhạc pop. Moondancing là điệu nhảy đặc trưng của Michale Jackson và Moon walk là những bước đi lùi, bước đi không có trọng lượng hay bước đi trên mặt trăng.

Thu Ngân

[2010] Tú Michael: “Tôi là duy nhất” | dantri.com.vn

Họ tên đầy đủ của tôi là Nguyễn Anh Tú, sinh viên năm cuối Học viện Ngoại giao, nhưng bạn bè vẫn hay gọi tôi là Tú Michael, và tôi rất thích cái tên đó.

 

Tu Michael - Học viện Báo Chí 2009
Tú Michael biểu diễn tại Học viện Báo chí và Tuyên truyền vào dịp Giáng sinh năm 2009.

Tôi – Tú Michael

Trong suốt bốn năm qua, tôi đã đi biểu diễn ở hàng loạt trường đại học tại Hà Nội và cái tên “Tú Michael” dần dần trở thành một “thương hiệu”. Nhắc đến Tú Michael, người ta nghĩ ngay đến một cậu sinh viên yếu ớt, da trắng xanh, bước đi sải dài và luôn vội vã, bận rộn.

Có người nói rằng khi Vua Nhạc Pop đứng trên sân khấu thì chỉ riêng thế đứng thôi cũng đủ thu hút mọi sự chú ý của khán giả. Và một khi ông Vua biểu diễn, mọi người dù đang làm việc gì cũng đều dừng lại và hướng lên sân khấu. Khi tôi biểu diễn, tôi dường như quên hẳn chính mình, chỉ còn vũ điệu, tiếng nhạc và tiếng vỗ tay của khán giả. Nhưng đến khi viết những dòng này, tôi lại nhớ về những quãng thời gian qua…

Nhớ những lúc tập luyện 3 đến 4 tiếng một ngày, 7 ngày trong tuần. Nhớ những khi anh em ngồi quanh chiếc máy vi tính, mở hết clip này đến clip khác của MJ và tập theo các động tác trong đó…

Nhớ cảm giác đi diễn tỉnh về muộn, thường 2 giờ sáng mới về Hà Nội, anh em ngồi trên xe dựa đầu vào vai nhau ngủ, trong người vẫn còn nguyên cảm giác lúc diễn trên sân khấu…

Không chỉ đi lưu diễn các tỉnh, các anh em còn thay phiên đi diễn trong thành phố Hà Nội. Có những hôm chạy show, cao điểm nhất là 4 show trong một tối, tiết mục cách nhau 15 phút, mỗi nơi diễn 2 bài…

Tôi – Khác biệt

Nhưng điều làm tôi khác biệt với những Moondancer khác là ngoài việc biểu diễn, tôi còn nhận dạy gia sư Tiếng Anh, 4 buổi dạy mỗi tuần. Có lần đi dạy từ từ 7h đến 8h30 tối, sau đó phóng xe máy về chỗ biểu diễn (8h45 bắt đầu chương trình). Nhiều khi mang va ly đựng đồ diễn đến chỗ dạy, phụ huynh học sinh ngạc nhiên nhìn tôi hỏi “Cháu vừa đi du lịch về à?”, làm tôi chẳng biết trả lời như thế nào…

Những lúc giờ diễn và giờ dạy trùng nhau, chẳng còn cách nào khác ngoài việc gọi điện xin lỗi học sinh, chuyển buổi dạy sang hôm khác. Lịch làm việc của tôi lúc đấy dày đặc, kín mít từ sáng đến tận khuya. Ban ngày học ở trường, chiều tối đi dạy và đi diễn. Quãng thời gian đó là quãng thời gian đầy áp lực nhưng đầy vinh quang. Tôi cảm thấy được sống một cuộc sống cực kỳ phong phú và đa dạng. Một sinh viên bình thường ở ngoài đời và một Moondancer đầy sức sống trên sân khấu. Tôi thích cảm giác được nghe tiếng vỗ tay, được hòa mình vào từng tiếng trống, giai điệu…

Nhưng sau đó là quãng thời gian khủng hoảng kéo dài suốt 6 tháng. Tôi rút khỏi nhóm, chỉ đi diễn solo ở các trường đại học, thỉnh thoảng lắm mới đi diễn cùng anh em, bỏ hẳn việc dạy thêm, việc kinh doanh đĩa cũng dừng lại… Tôi không muốn nhớ và nhắc đến quãng thời gian đấy nữa, chỉ biết rằng có những lúc tôi đã nghĩ đến việc bỏ hẳn việc biểu diễn, bỏ tất cả…

Tuy nhiên, bây giờ mọi thứ đã khác. Tôi lại trở về với tôi của ngày trước, một con người của công việc, của những ý tưởng và kế hoạch luôn được vạch ra trong đầu. Thậm chí còn được “nâng cấp” hơn, với những ý tưởng táo bạo hơn, quyết tâm cao hơn, kế hoạch và mục đích cụ thể hơn và một mối quan hệ rộng hơn bao giờ hết.

Ví như người họa sĩ sau bao tháng điều trị vết thương ở tay, nay lại cầm bút vẽ tiếp bức tranh còn dang dở với những ý tưởng mới lạ hơn. Bao nhiêu dự định và kế hoạch còn dang dở đang dần dần được hoàn thành. Những dự định và kế hoạch mới lại tiếp tục được vạch ra và tôi sẽ hoàn thành từng cái một!

Vậy đấy, tôi không phải là sinh viên xuất sắc trong trường, và so với các dancer chuyên nghiệp, kỹ thuật Moondancing của tôi cũng chỉ ở mức khá. Tuy nhiên, tôi tự tin rằng, với những gì mình đạt được, dù Tôi không phải Số Một, nhưng Tôi sẽ là Duy Nhất!

Trên thế giới người ta vẫn biết đến những MJ Impersonators (tạm dịch là “Hóa thân của Michael Jackson”) hay Moondancer nhằm chỉ những người có khả năng biểu diễn những điệu nhảy của Vua Nhạc Pop. Giống như cosplay của các otaku (fan truyện tranh Nhật Bản), Moondancer cũng hóa trang, ăn mặc như Michael Jackson với những nét đặc trưng “không lẫn vào đâu được”: mũ phớt đen, băng đeo tay, áo vest đen, kính đen… 

 

16/01/2010

Sinh Viên Việt Nam

[2011] Tú Michael – con đường thành bản sao của Michael Jackson | ngoisao.net

Tú Michael trên sân khấu khác xa với một cậu thanh niên đẹp trai, ít chuyện trò và có vẻ yếu đuối bên ngoài.

Tan sở, Nguyễn Anh Tú hay Tú Michael bước vội vã trên đường tới nơi tập nhảy. Với chàng trai này, âm nhạc của Michael là một phần không thể thiếu trong cuộc sống. Vì lẽ đó, cậu trở thành một MJ Impersonator (người hóa thân Michael Jackson) chuyên nghiệp.

tu-8-262014-1371409420_500x0.jpg
Tú Michael hiện là nhân viên ngân hàng tại Hà Nội.

Trong số các fan của ông Vua nhạc pop tại Việt Nam, cái tên Tú Michael được nhắc tới như một diễn viên hóa thân thành công hình tượng Michael Jackson trên sân khấu. Từ thần thái, biểu cảm đến từng động tác vũ đạo, từ cái vung tay đến những bước moonwalk điêu luyện đều toát lên dáng vẻ của một Michael Jackson. Tú Michael trên sân khấu khác xa với một cậu thanh niên đẹp trai, ít chuyện trò và có vẻ yếu đuối bên ngoài. Chỉ đến khi “khơi đúng mạch”, cậu mới bộc lộ.

Khi nhạc vang lên cũng là lúc đôi vai Tú bắt đầu động tác lượn sóng, cánh tay vung lên dứt khoát và chỉ về phía trước, khuôn mặt gằm xuống, những biểu lộ cảm xúc bắt đầu…

Impersonator chỉ những người đóng vai một nhân vật nhưng không chỉ dừng lại ở một người “đóng thế”, Tú muốn hóa thân Michael Jackson bằng thần thái, nét biểu cảm và cả sự thấu hiểu sâu sắc. Tú chia sẻ, để nhảy giống Michael không khó nhưng để khán giả “giật mình” như đang được chứng kiến ông Vua nhạc pop bằng xương bằng thịt mới thực sự là thử thách. Muốn bắt chước một ca sĩ, không phải chỉ mặc giống họ, hát giống họ, ngoại hình giống họ là đủ mà cần phải lột tả được thần thái của người ấy.

Với Michael, âm nhạc của ông là một sự bùng nổ, sự giải tỏa từ những tâm sự, đau khổ dồn nén, từ một tuổi thơ không êm đềm. Cũng chính vì thế Michael ít mỉm cười trên sân khấu. Mỗi màn trình diễn của ông là một lần giải tỏa và trút bỏ bớt dồn nén trong lòng, đúng hơn đó là một sự giải thoát.

tu2-900542-1371409423_500x0.jpg
Chàng trai 25 tuổi này tâm sự: ‘Nếu bố mẹ cho mình cuộc sống thì âm nhạc của Michael đã duy trì sự sống đó’.

Chàng trai 25 tuổi này tâm sự: ‘Nếu bố mẹ cho mình cuộc sống thì âm nhạc của Michael đã duy trì sự sống đó’.
“Nếu xem sân khấu là một khu rừng thì Michael chính là chúa sơn lâm của khu rừng ấy. Ông biết cách điều khiển sân khấu theo cách riêng của mình đồng thời khiêu khích được khán giả cùng máu lửa. Nét biểu cảm của Michael giống như khi chúa sơn lâm đi tuần trong rừng, đầy uy quyền. Hiểu được tất cả những đặc điểm đó sẽ giúp một dancer hóa thân thành công”, “Michael Việt Nam” bật mí.

Tú say sưa nói về thần tượng như một cách lý giải cho sự khổ luyện của mình. Cậu nói, trước khi dành trái tim cho Michael đã phải tìm hiểu kỹ lưỡng tiểu sử, nắm bắt cảm xúc và cố gắng hiểu Michael nghĩ gì, gửi gắm gì trong từng điệu nhảy, lời bài hát.

Chưa từng học qua một khóa vũ đạo nhưng chàng trai 25 tuổi lại khiến khán giả hâm mộ cuồng nhiệt mỗi khi bước ra sân khấu. Lớp sáu, Nguyễn Anh Tú bắt đầu làm quen với những bài hát quốc tế, trong đó có băng của Michael Jackson do bố mua về. Mỗi lần đạt thành tích trong học tập, cậu lại được bố thưởng đĩa Michael. Mới đầu là tò mò, đến thích thú và rồi đam mê, Tú lén tập tành nhảy. Những năm đại học là thời “hoàng kim” của Tú khi cậu liên tục bận rộn với những lời mời biểu diễn.

Sinh ra trong một gia đình trí thức, tốt nghiệp Học viện Ngoại giao, cậu được gia đình kỳ vọng rất nhiều. Do vậy, việc dành nhiều thời gian cho nhảy không được gia đình ủng hộ nhưng Tú vẫn âm thầm theo đuổi đam mê.

“Những năm cuối cấp, bận học nên mình không có thời gian tập. Cách luyện của mình chỉ là nghe đĩa rồi nhắm mắt lại hình dung hình dáng của Michael đoạn này sẽ thế nào, lúc ra sân khấu ra sao, rồi nét mặt… Tất cả đều là cảm nhận và thẩm thấu dần dần”, cậu giãi bày.

tu-6-459900-1371409434_500x0.jpg
Tú từng có thời gian muốn dừng hẳn việc nhảy vì lâm vào tình trạng khủng hoảng.

Là người ngoại đạo trong âm nhạc nên để cảm thụ được nhịp, phách, Tú Michael phải nhờ tới cậu bạn thân hiện là một beatboxer nổi tiếng giúp đỡ. Còn về biểu diễn, do nhảy Michael kết hợp nhiều kỹ thuật của ballet, tap dance, popping, độ dừng và độ chắc của động tác nên phần này do một người bạn khác phụ trách.

Đang sôi nổi, Tú bỗng trùng xuống khi nhắc tới người bố đã qua đời. Với Tú, ông là người mang Michael đến cho cậu nhưng cũng chính là người không muốn con trai theo đuổi đam mê. “Trước lúc qua đời, bố đã dặn dò phải chú tâm học hành để có công việc ổn định. Lời nói ấy sau đó dường như khiến mình rơi vào một giai đoạn khủng hoảng”, Tú tâm sự.

Suốt gần một năm sau đó, cựu sinh viên Ngoại giao “ở ẩn”, không nhận show, không tập tành cũng không giao lưu với ai. Sự đấu tranh giữa cảm xúc và lý trí, một bên là mong mỏi của người thân, một bên là đam mê khiến Tú thu mình. Tú kể, sau chuyến đi diễn ở tỉnh, được hồi hộp ngồi đợi đến lượt mình lên sân khấu, được lau những giọt mồ hôi sau màn biểu diễn, được trải qua cảm giác mệt mỏi lúc ngồi trên xe về, trò chuyện cùng bạn bè và ngắm nhìn đường phố về đêm, cậu như sống lại. Từ lúc đó, cậu trở lại với nhảy. Tú chiêm nghiệm, Tú Michael trước đây và Tú Michael sau biến cố trên khác hoàn toàn. Giờ thì, những bước nhảy Michael của cậu đã chững chạc vì được qua trải nghiệm cuộc sống.

“Tôi không phải số 1 nhưng tôi sẽ là duy nhất, Tú thích câu nói ấy bởi Tú đang đi trên con đường của mình. Tuy nhiên mình vẫn cần phải hoàn thiện kỹ thuật nhảy và diễn xuất hơn nữa nếu muốn được công nhận là một impersonator chuyên nghiệp”, Tú nói.

Ngôi Sao
13/05/2011

Bố và con gái

“Khi chúng ta cố gắng dạy trẻ em về cuộc sống, trẻ em dạy chúng ta cuộc sống thực sự là gì”

(When we try to teach our children about life, our children teach us what life is all about)

Cuộc sống này…
Cuộc sống này thực sự là gì, em bé của bố nhỉ?
Có lẽ để trả lời câu hỏi đó, bố cần quay ngược lại một chút, về cái thời mà người ta vẫn hay gọi là thời thơ ấu, và so sánh thế giới của bố trước và sau khi em bé xuất hiện.
Thời thơ ấu của bố…
Chắc cũng giống như bao đứa trẻ khác thôi em bé ạ
Đó là lúc oe oe làm nũng, khanh khách cười đùa, ê a tập đọc, bi bô tập nói, lẫm chẫm tập đi
Đó là lúc tranh nhau quyển truyện Doraemon, bàn luận sôi nổi về những con robot trong “Dũng sĩ Hesman”, vòi vĩnh đòi mua cho bằng được những thứ đồ chơi mình thích
Đó là lúc mê mẩn với những Tôn Ngộ Không, Năm Anh Em Siêu Nhân, Ninja Rùa,v.v.. và nghịch ngợm bắt chước múa gậy, bắn chưởng.
Đó là lúc chơi đùa cùng anh em họ hàng, bạn bè trong xóm với đủ thứ trò nghịch ngợm của trẻ con như đuổi bắt, trốn tìm, ném lon ăn ảnh, cá sấu lên bờ, tết dây chun thành con rết. Những trò chơi mà bố không dám chắc trẻ em bây giờ còn ưa chuộng không
Và đó cũng là lúc…
Bố run rẩy đến kiệt sức làm những bài tập nâng cao, bồi dưỡng, để thực hiện công việc mà người lớn gọi là thi vào trường chuyên, lớp chọn
Bố lù đù đi đi về về những lớp học chính khóa, học thêm, học riêng tại nhà với đủ các giáo viên được tuyển chọn kỹ càng
Bố nơm nớp sợ hãi, không dám nhìn thẳng vào bất kỳ ai, kể cả những người thân trong gia đình, bởi sự tự ti, áp lực vô hình luôn đè nặng, thắt chặt và bủa vây bố
Bố yếu ớt chống đỡ những đòn roi, gồng mình trước những chế nhạo, xấu hổ trước những chê bai,
Bố nhập viện liên miên vì viêm phế quản, mùa đông năm nào cũng sụt sịt, lúc thì viêm họng, khi thì viêm mũi, và lúc nào cũng uống những thuốc viên, thuốc nước, và những cái người lớn gọi là kháng sinh
Không biết như vậy có giống như các đứa trẻ khác không em bé nhỉ?…
Nhưng tất cả chưa chắc đã kinh khủng bằng sự cô đơn trong chính cái mà bố vẫn hay được nghe kể là “mái ấm gia đình”. Mái ấm, mà sao bố lại có cảm giác lạnh lẽo, không thể chia sẻ được với ai như vậy…
Và có lẽ thế giới của bố sẽ tiếp tục với những câu hỏi, dằn vặt, giằng xé như vậy
Thế giới của bố lúc trước khi em bé xuất hiện ư?…
Có những lúc bố đứng trên sân khấu với tất cả những cảm xúc, chìm đắm và huyễn hoặc mình vào những thứ mà bố và mọi người gọi là đam mê
Có những lúc bố rời sân khấu với những mệt mỏi đến kiệt quệ, nhục nhã đến ê chề, rút lui vào trong thế giới riêng của bố
Có những lúc bố nhìn mọi thứ với ánh mắt đầy hận thù, muốn gây hấn với tất cả mọi người, chỉ để rồi lại nhận thêm những sự cô đơn, lạnh lẽo và tù túng không thể giải thoát
Có những lúc bố sống và làm việc như cái máy, tự trói buộc vào những công việc tẻ nhạt, và không biết bao lần tự dằn vặt mình sẽ duy trì cuộc sống như vậy được bao lâu
Có những lúc bố tuyệt vọng với cuộc sống, muốn từ bỏ tất cả, và tò mò muốn biết mọi người sẽ nói gì nếu bố không tồn tại trong cuộc sống này nữa. Liệu họ sẽ tiếp tục cười nhạo hay bắt đầu khóc thương bố…
Bố không biết mình là ai, đang làm gì, và sẽ trở thành gì
Bố không rõ mình sống vì gì, làm việc vì gì và sự tồn tại của mình có ý nghĩa gì
Và bố luôn hoang mang nhìn vào những khoảng không gian vô hình và chìm vào trong những suy nghĩ miên man, tự hỏi mình những câu hỏi không lời đáp

Và có lẽ thế giới của bố sẽ tiếp tục với những câu hỏi, dằn vặt, giằng xé như vậy

Cho đến khi em bé xuất hiện, em bé của bố ạ…

Ngay từ lúc em bé mở đôi mắt to tròn, hấp háy nhìn bố
Dù chỉ một lúc nhưng cảm giác ấm áp, mạnh mẽ như tia nắng ban mai xé tan màn đêm lạnh lẽo, để Mặt Trời dần ló rạng
Ngay từ lúc em bé ngọ ngoạy những ngón tay bé xíu, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay bố
Dù chỉ một lúc nhưng cảm giác nhẹ nhàng, mát mẻ như một cơn gió nhẹ xua tan đám mây mù, để Mặt Trăng dần tỏa sáng
Cho đến khi em bé xuất hiện, em bé của bố ạ…
Ngay từ lúc em bé nằm gọn trong vòng tay bố và oe oe khóc những tiếng đầu tiên
Đó là lúc thế giới của bố đã thay đổi!
Đó là lúc cuộc sống của bố đã mỉm cười!
Em bé của bố…
Thế giới của chúng ta đang sống thoạt nhìn như đầy rẫy những hận thù, và bố cũng suýt bị nhấn chìm trong những hận thù không lối thoát. Nhưng em bé hãy tin rằng đó chỉ là cách chúng ta nhìn. Như nhân vật Guido trong bộ phim của Ý “La Vita è Bella” (Cuộc sống tươi đẹp), bố sẽ cố gắng đem lại những nụ cười đúng nghĩa cho em bé. Để em bé thấy rằng cuộc sống này thật tươi đẹp, dù cho người ta có tìm cách gây hận thù với nhau đến đâu đi chăng nữa.
Bố sẽ cố gắng đem lại những nụ cười đúng nghĩa cho em bé
Em bé của bố…
Thế giới của chúng ta đang sống thoạt nhìn như một cuộc đua khốc liệt và đầy cạnh trạnh, và bố cũng suýt là nạn nhân trong những cuộc đua không hồi kết. Nhưng em bé hãy tin rằng đó chỉ là cách chúng ta cảm nhận. Bố sẽ ở bên để giúp em bé nhận ra rằng cuộc sống này không phải là cuộc đua với những thành tích, và phần thưởng lớn nhất của cuộc sống này không phải là vị trí Số Một, mà là vị trí Duy Nhất trong chính mình và trong những người khác.
Em bé của bố…
Bố không rõ lúc nào em bé sẽ đọc được những dòng này và khi đọc thì em bé sẽ có cảm xúc gì. Bố không rõ lúc đó thế giới chúng ta sống sẽ thay đổi như thế nào. Bố không rõ những gì bố viết bây giờ sau này còn có giá trị hoặc phù hợp nữa không.
Nhưng bố tin rằng chỉ cần em bé rèn luyện tâm trí của chính mình, để thấy lòng mình bình yên như mặt hồ nước, để thấy ngọn lửa đam mê vẫn rực cháy, để thấy sự tự do thật sự là sự tự do trong tư tưởng, để thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống là sự bình yên. Lúc đó em bé sẽ hiểu ý nghĩa của cái tên “Hoài An” mà bố đặt cho em bé.
Bố không biết là bố sẽ dạy được cho em bé những gì, vì bố không rõ thế giới sẽ thay đổi theo chiều hướng nào.
Bố cũng không dám chắc bố có tạo áp lực cho em bé không, vì thực sự đến bây giờ bố phải thầm cảm ơn những áp lực đã thúc đẩy bố trở thành người như hôm nay.
Nhưng bố tin chắc rằng nếu em bé không thể học theo cách mà bố dạy, bố cần dạy theo cách mà em bé có thể học.
Và bố con mình sẽ cùng cười với nhau: “Cuộc sống của chúng ta thật tươi đẹp!”
Và bố con mình sẽ cùng cười với nhau: “Cuộc sống của chúng ta thật tươi đẹp!”

“Chúc mừng sinh nhật đầu tiên của Nguyễn Hoài An!

Happy Janet’s First Birthday!

Chúc mừng sinh nhật em bé của bố!”

Tú Michael – Nguyen Anh Tu

17/06/2016

Viết tặng con gái nhân dịp sinh nhật 1 tuổi

Ở một chiều không gian khác…

Ở một chiều không gian khác… Tổng thống Hàn Quốc (A) đích thân alo cho tổng giám đốc đài KBS (B). Và đây là đoạn ghi âm cuộc nói chuyện bị lộ: A: Ê ku, dạo này ít phim hot quá. Ung thư, máu trắng, tình cảm sướt mướt chán quá rùi. Làm phim gì khác đi mầy. Yêu cầu: phải mang lại lợi nhuận cho nước ta, quảng bá du lịch Hàn Quốc với nước bạn, mà tình hình chính trị-kinh tế thế giới đang khủng hoảng nên làm cái phim gì đó kịch tính để đánh lạc hướng dư luận thì càng tốt!
B: Mèng ơi, khó quá. Hay là làm phim về đề tài quân nhân, lồng ghép với lòng nhân đạo, tình yêu nước, rồi thì nâng cao quan điểm thành trách nhiệm với quốc gia nhé.
A: Gì mà khô như ngói thế mầy?
B: Ấy, nghe tui nói đã. Học sinh Hàn Quốc đang kém hạnh phúc nhất thế giới vì áp lực học. Thanh niên Hàn Quốc lại đang thất nghiệp kỷ lục. Bọn Việt Nam thì lại cứ xuất khẩu lao động sang mình. Mà theo báo mạng thì Hàn Quốc bị tố cáo bóc lột lao động nhập cư, kể cả người Việt. May mà tụi sửu nhi Việt Nam vẫn rất cuồng các ộp-pa nhà mình nên chỉ cần một cú hích mang tính giải trí là tụi nó phát cuồng lên mà quên ngay.
A: Nghe hay phết đấy nhỉ?
B: Lại chẳng! Nữa nè, bọn Triều Tiên lại đang nhăm nhe gây sự với mình. Phim lấy đề tài quân nhân như thế này sẽ kích thích tinh thần dân tộc của tụi dân đen, biến người lính thành một biểu tượng. Đến khi tuyển quân thì chỉ cần lấy poster phim ra khéo toàn dân lại tranh nhau đi lính. Khéo lại còn tuyển được dân nước khác ý chứ lị!
A: Thiệt là diệu kế! Cơ mà đề tài khô như ngói vậy thì tui vẫn lo là khó tạo thành hot trend lắm.
B: Ôi, cứ giao cho đội ngũ biên kịch, đạo diễn, diễn viên của tui. Cả đội đó được tài trợ đi học hỏi ở Hô-li-út rùi, mà học thật luôn đó nhé, không như tụi Việt Nam có hội chứng đi nước ngoài học tập kinh nghiệm làm xói mòn ngân sách đâu. A: Tụi Việt Nam thì nói làm gì. Quan trọng là cái cốt truyện! Tui nghe nói ở Việt Nam có cái truyện “Mảnh Trăng Cuối Rừng” của Nguyễn Minh Châu hay như thế, vừa hiện thực vừa lãng mạn như vậy mà bọn học sinh có đứa còn nuốt không vô.
B: Tại tụi Việt Nam nó không biết làm phim thui chứ giao cho tui làm dựa trên cái truyện ngắn đó thì bá đạo trên từng hạt gạo luôn!
A: Ờ mà kệ tụi nó. Đọc Facebook của Loc Vinh Pham thấy lịch sử tụi nó hay như vậy mà có làm được cái phim lịch sử nào ra hồn đâu. Toàn những bộ phim lãng phí tiền tỉ của dân đó thui. Nhưng quan trọng là cái cốt truyện!
B: Xời! Quá đơn! Cốt truyện sẽ kiểu như vầy, nam chính sẽ là một “soái ca” đại úy quân đội, đẹp zai, khoai to, yêu nước, thương dân, rất có trách nhiệm với vận mệnh dân tộc. Nữ chính sẽ là một bác sĩ xinh đẹp, sẽ vô tình gặp nam chính. Và rùi tình yêu tưởng như thoáng qua đó lại bùng lên trong bom đạn. Giữa những lằn ranh sống-chết, họ sống quên mình về tình yêu mà quan trọng hơn là vì hòa bình, vì vận mệnh của đất nước!
A: Ô mai chúa! Nghe hấp dẫn à nha!
B: Hấp dẫn quá chứ lị! Sau khi xong thành phẩm, cả team của tui sẽ chơi chiêu truyền thông ám thị. Kiểu như sẽ trích dẫn một chia sẻ của khán giả như vầy: “Họ rất lãng mạn, như bao đôi lứa yêu nhau khác. Nhưng cuộc sống của họ không chỉ là yêu, họ gấp gáp với những trọng trách, không suốt ngày ủy mị tình cảm cá nhân. Tuổi trẻ với họ là tình yêu, sự phấn đấu và trách nhiệm với quốc gia”
A: Ôi đệch, tui nghe thui mà cũng máu đi lính để phấn đấu với trách nhiệm quốc gia quá huhu
B: Ấu ìa, một mũi tên trúng hàng mấy chục đích ý chứ lị!
A: Thế thì triển ngay đi thui! Chọn cặp đôi zai-gái nào ngon lành tí nhé. Nhưng đừng có mà xôi thịt như phim Mẽo nhá. Tốt nhất là chọn đôi nào có tầm ảnh hưởng đến bọn sửu nhi tí. Mà này, làm phim đề tài như vậy dễ động chạm đến mấy ông rành lịch sử lắm. Có sợ bị bọn nó chửi hem?
B: Ậy, bọn nó chửi thì càng tốt chứ sao. Thứ nhất là không thể chống lại lũ ngu vì chúng quá đông và hung hãn. Bọn chửi là bọn khôn thì chỉ có một nhúm thui thì làm sao mà chống được bọn ngu? Thứ hai là càng chửi thì sẽ càng làm phim lan tỏa. Tui sẽ kích một số nhà sử học lẫn sửu nhi viết vài bài cãi nhau trên facebook là lan tỏa ngay.
A: Không thể tuyệt hơn! Mà nè, nhớ phải đặt cái tên phim cho thật kêu, thật “ảnh hưởng” đó nhé!
B: Uầy, đó là nghề của tui rùi. Thông điệp kích thích tinh thần yêu nước sẽ được nhắm đến thế hệ sau, vì thế tên phim chắc chắn sẽ phải có từ “Hậu duệ”. Phải cho bọn sửu nhi ám thị là hậu duệ của các thánh nhân, như mấy bọn đa cấp hay ám thị nhau ý.
A: Đúng rùi. Phải đề cao “hậu duệ” bằng cách kích tâm lý, năng lượng của bọn nó lên. Phải cho chúng thấy làm lính là sẽ tỏa sáng hơn cả Mặt Trời ý! Đoạn ghi âm kết thúc với những tràng cười khoái trá không ngớt. Quay lại chiều không gian này, chúng ta nghe được gì?…

Cách mà tôi hâm mộ Michael Jackson

Không mặn mà lắm với âm nhạc, nhưng tôi lại rất thích xem phim hoạt hình. Lúc đó nhà tôi chưa có đầu video nên thỉnh thoảng tôi lại qua nhà ông anh họ xem ké. Một ngày, anh họ tôi mang về một cuốn băng video đề chữ “Moonwalker”.

(Tôi và thần tượng) –

Bố tôi là người thích nghe nhạc ngoại và hay bật nhạc khi đi ngủ nên từ bé tôi đã được nghe ké những bài hát từ chiếc cassette cũ. Đối với một đứa trẻ là tôi khi đó, những bài hát, giai điệu đó thật hay và lôi cuốn, nhưng tôi không hề có khái niệm gì về việc thần tượng bất kỳ ai hay cái gì. À, nếu bảo tôi hâm mộ cái gì đó. Tôi rất hâm mộ robot Hesman, mèo máy Doraemon. Với tôi, việc nghe nhạc gì là việc của bố, còn tôi thì chỉ mê mẩn với những cuốn truyện tranh, đồ chơi robot.

Khi đó, tôi chưa biết Michael Jackson là ai để mà hâm mộ.

Lúc đó, tôi là cậu học sinh cấp 1.

 

Không mặn mà lắm với âm nhạc, nhưng tôi lại rất thích xem phim hoạt hình. Lúc đó nhà tôi chưa có đầu video nên thỉnh thoảng tôi lại qua nhà ông anh họ xem ké. Một ngày, anh họ tôi mang về một cuốn băng video đề chữ “Moonwalker”.

“Nhạc nước ngoài á?! Không, em thích xem phim hoạt hình cơ!” Tôi nằng nặc

“Đây là phim hoạt hình mà Tú! Để anh bật cho mà xem” Anh tôi dứt khoát

Biết tôi thích robot, anh tôi bật đúng đoạn một ông Tây biến thành người máy (tôi hay gọi người nước ngoài là ông Tây hoặc bà Tây).

“Oái! Sao cái ông này lại biến thành robot vậy? Anh tua lại xem nào!” Tôi thắc mắc.

Và khi xem từ đầu, tôi như bị thôi miên. Ngoài những kỹ xảo mà bất kỳ đứa trẻ nào cũng mê, tôi bị choáng ngợp bởi những vũ điệu, âm thanh, tiết tấu, giai điệu.v.v.. Sau này tôi mới biết đoạn phim đó là video clip “Smooth Criminal”. Và “cái ông đen đen, gầy gầy, mắt to, đội mũ trắng” biến thành robot đó là Vua nhạc Pop Michael Jackson!

“Bố ơi, con muốn nghe nhạc của Michael Jackson!” Tôi nói với bố ngay khi về nhà

ừ đó tôi thường xuyên vòi bố mua thêm băng cassette Michael Jackson, hoặc thậm chí băng video chỉ để qua nhà anh họ xem ké. Bố tôi than phiền với mẹ tôi “Thằng này hâm mộ Michael Jackson quá rồi!” À, hóa ra như thế này là hâm mộ hay thần tượng một ai đó sao?

Thực ra, tôi vẫn chưa có khái niệm cụ thể gì về việc hâm mộ một thần tượng, nhưng chỉ biết rằng đã không biết bao nhiêu băng cassette và video đã bị hỏng vì bị tua đi tua lại, không biết bao nhiêu lần tôi bị bố mắng hay thậm chí đánh đòn vì nghe nhạc Michael Jackson quá nhiều, không biết bao nhiêu lần tôi bị ngã đau điếng vì cứ cố đi giật lùi hay cố quay cho bằng được nhiều vòng như Michael Jackson. Không biết bao nhiêu lần nhỉ? Nhiều lắm! Nhiều đến nỗi bố tôi ra điều kiện phải được điểm tốt thì mới được nghe nhạc Michael Jackson tiếp.

Khi đó, cách tôi hâm mộ Michael Jackson là cố gắng kiếm nhiều điểm tốt để được nghe nhạc Michael Jackson và vòi bố mua thêm thật nhiều băng nữa.

Lúc đó, tôi là cậu học sinh cấp 2.

 

“Đừng có bật cái nhạc đó nữa! Điếc hết cả tai! Nghe mãi không chán à?! Học đi! Sắp thi rồi đấy” Mẹ tôi gắt lên. Tôi lặng lẽ tắt nhạc và giở sách học.

“Tao cấm mày tập tành hay diễn diếc gì hết! Tự nhiên học ở đâu cái trò nhảy nhót vô bổ thế?” Bố tôi quát lên. Tôi lặng lẽ ngồi vào bàn học.

Vâng, “Học đi”, “Sắp thi rồi đấy”, “Không thi đỗ Đại học thì liệu hồn”, “Mày không đỗ Đại học thì tự kiếm tiền mà nuôi thân”,v.v.. là điệp khúc mà tôi nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần, thậm chí ngay cả trong bữa ăn.

Tuổi mới lớn với nhiều biến chuyển tâm lý phức tạp. Lì lợm, chống đối, không chịu thỏa hiệp, nhưng tôi lại không bộc lộ ra ngoài. Có thể bố mẹ cấm tôi bật nhạc, nhưng không thể ngăn nổi những âm thanh, tiết tấu đó lởn vởn trong đầu tôi. Có thể bố mẹ cấm tôi tập nhảy, nhưng không thể ngăn nổi cách tôi vừa học vừa âm thầm thập luyện.

Vâng, sự thật là dường như tôi vẫn nghe rõ mồn một từng giai điệu ngay cả khi không bật nhạc.

Với âm thanh vô hình đó, tôi có cách tập luyện Moondancing riêng của tôi. Ở nhà, tôi lặng lẽ ngồi vào bàn, vừa học, vừa nhịp tay hoặc chân theo tiết tấu trong đầu. Ở trường, trong giờ ra chơi giữa các tiết học, tôi đi lang thang quanh sân trường, thỉnh thoảng dừng lại ở chỗ vắng người chỉ để quay vài vòng, làm động tác uốn chân, chỉ tay hoặc hất đầu. Sau này, tôi mới nhận ra kiểu tập luyện đó không hề vô ích.

Chỉ sau một biến cố cuối năm cấp 3, một thỏa thuận được đặt ra giữa bố và tôi: không nghe nhạc, biểu diễn hay làm bất kỳ hoạt động nào liên quan đến Michael Jackson để tập trung thi Đại học. Chỉ khi tôi đỗ Đại học, tôi mới được phép tập luyện, biểu diễn hoặc bất kỳ hoạt động gì tôi thích. Vâng, phần thưởng sẽ là sự tự do!

Khi đó, cách tôi hâm mộ Michael Jackson là cố gắng cân bằng giữa tập Moondancing và luyện thi Đại học.

Lúc đó, tôi là cậu học sinh cấp 3

 

“Cho em đăng ký một tiết mục văn nghệ nhé”

“Sinh viên mới vào trường mà đã máu thế? Ok. Tiết mục gì thế?”

“Moondancing. Nhảy theo phong cách của Michael Jackson ạ!”

Tôi nghe thấy tiếng mình nói như một phản xạ khi biết sắp có chương trình văn nghệ chào đón tân sinh viên.

Đêm diễn thành công! Nhà tài trợ chương trình thích tiết mục của tôi nên xin số điện thoại, mời tôi đi diễn ở một số chương trình khác. Và việc móc nối show diễn này không chỉ xảy ra một lần.

Bốn năm học Đại học là bốn năm tôi đại diện cho trường đi biểu diễn giao lưu ở các trường Đại học nội thành. Bốn năm học Đại học là quãng thời gian tôi lập nhóm nhảy Moondancing, kết hợp với một nhóm nhảy Michael Jackson khác để đi diễn ở các tụ điểm âm nhạc trong và ngoài thành phố. Bốn năm học Đại học là bốn năm tôi vừa tích lũy kiến thức ở trường vừa học kiến thức xã hội qua những hợp đồng show diễn. Bốn năm học Đại học là quãng thời gian cái tên “Tú Michael” như trở thành một thương hiệu.

Đúng như thỏa thuận với bố, tôi đã có được sự tự do để tập luyện, biểu diễn. Để cho đến khi một biến cố nữa xảy ra, tôi vứt bỏ hầu như tất cả. Để rồi sau đó tôi lại lồm cồm bò dậy, xây dựng lại từ đầu.

Khi đó, cách hâm mộ Michael Jackson của tôi là truyền lửa qua những điệu nhảy, phổ biến Moondancing để rồi truyền cảm hứng cho một loạt người trở thành fan của Michael Jackson.

Lúc đó, tôi là chàng sinh viên Đại học

Thời gian trôi qua…

Thế giới phẳng với những đột phá về công nghệ thông tin đã thay đổi nhiều mặt của xã hội, cũng như cách fan hâm mộ Michael Jackson tiếp cận với Moondancing.

Bất kỳ ai muốn học Moondancing đều có thể tụ tập nhau ở bãi đất trống, mang loa đài để tập mà không bị soi mói. Chắc sẽ ít ai lang thang ở sân trường và tự tập với những âm thanh vô hình trong đầu.

Bất kỳ bài hát, video của Michael Jackson đều có thể dễ dàng download chỉ với vài click chuột. Chắc sẽ không ai săn tìm những cuốn băng cassette, băng video thời xưa.

Cũng không quá khó khăn để tập một mình với chiếc headphone, tài liệu hướng dẫn trên mạng…

Tôi đã hoàn thành bốn năm Đại học, và đã đi làm được gần năm năm

Lúc này, tôi là một cán bộ ngân hàng, nhưng không chỉ gói gọn trong công việc hành chính với vai trò cán bộ bình thường cùng những chỉ tiêu, chế tài thưởng phạt. Tôi còn là một Moondancer với vai trò một Admin cùng những show diễn, lớp dạy nhảy và cộng đồng online.

Thế giới của tôi như bị chia đôi, nhưng tôi vẫn luôn cố gắng cân bằng và duy trì nó.
Đôi khi tôi hồi tưởng lại khoảng thời gian sau khi Vua nhạc Pop băng hà, rất nhiều fan của Michael Jackson xuất hiện. Họ tung hô rằng Michael Jackson là Số Một, là Vị Thánh, rằng họ sẽ hâm mộ Michael Jackson đến cuối đời. Và không lâu sau, khi được hỏi lại, họ hồn nhiên nói “Đợt đó thấy nhiều người nghe nên nghe theo thôi”, “Thấy có cái cộng đồng fan Michael Jackson nên tò mò đăng ký cho vui”, “Ôi dào, hâm mộ nhiều quá thành hâm đấy. Không hâm mộ ai cho lành”.v.v..

Tôi hoàn toàn tôn trọng điều đó. Vì đó là cách hâm mộ của họ.

Còn cách mà tôi hâm mộ Michael Jackson bây giờ và sau này ư?

Bạn thân mến, chẳng phải bạn đã có thể đoán được câu trả lời sau khi đọc toàn bộ tâm sự của tôi rồi sao?

Hà Nội, 08/11/2011

Tú Michael

Bài viết đoạt giải Nhất cuộc thi “Tôi và thần tượng” do Nhacvietplus tổ chức năm 2011.

1 2